- Chỉ mới mấy cơn mưa con con thôi, cả Hà Nội và TP. HCM đều ngập úng nặng. Ngay đầu mùa mưa ở miền Nam, mưa “nháp” sơ sơ vài trận là Sài Gòn có những con “phố bỗng là dòng sông uốn quanh”. Chợt nhớ Trịnh Công Sơn da diết.
Đối với em, hạnh phúc là khi anh trừng mắt nhìn gã tài xế vừa mắng em vì tội chạy ẩu! Là khi anh ôm em và hôn nhẹ lên trán em, là hộp cháo anh mang cho em khi ốm...
- Cách đây ít lâu, Nhóm nghiên cứu về chỉ số Hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh (PAPI) năm 2011 đã đưa ra một thông tin giật mình. Kết quả khảo sát cho thấy khám chữa bệnh đứng đầu danh sách cần đưa hối lộ.
Mình biết bạn lười ăn uống, nhất là ăn sáng chỉ uống sữa thôi, sợ bạn quên thế là mỗi đầu tuần mình mua sữa và bánh để sẵn trên xe bạn đậu ở sân trường. Có lẽ bạn sẽ thắc mắc tại sao mình làm vậy, sao không đưa trực tiếp?...
- Bác Hoài đây là bác Nguyễn Hữu Hoài, Chủ tịch UBND Tỉnh Quảng Bình. Còn “gay” là mình nghĩ thôi chứ với bác ấy, khi nghe tin này biết đâu bác ấy chỉ buông hai chữ rất “quê choa”: Rứa hè!
- Có lẽ tất cả chúng ta đều mong muốn nhận được câu trả lời từ Bộ GD&ĐT rằng tại sao một công trình khoa học giáo dục hiệu quả và tầm cỡ như vậy nhưng sau 1/3 thế kỉ vẫn còn “thực nghiệm” và còn phải đeo đẳng thân phận “thực nghiệm” đến bao giờ?
Rõ ràng là tiếng cười của con trai. Tôi bực mình, lấy chân đạp mạnh vào tường. Một tiếng tạch yếu ớt, chân tôi thì sưng vù. Đau quá tôi phải hét lên “oái” cho bên kia biết tôi “đình chiến” vì đã chấn thương!
- Từ đầu năm 2012 đến nay, giá xăng dầu tăng hai lần với mức tăng 3.000 đồng/lít. May thay, vừa qua đã có được một lần giảm với mức rất an ủi là 500đồng/lít với xăng A92 và 300 đồng/lít với dầu diesel.
Hãy cho V xin một lần gọi M là anh nhé! Tiếng anh mà xưa kia M từng mong chờ V gọi, nhưng giờ V muốn gọi mà không biết người ấy có muốn nghe nữa không?
- Kỷ niệm 50 năm ra trường, chúng tôi như những con chim tung cánh bay khắp các phương trời, nay gắng gỏi quay về tổ ấm. Mặt nhìn mặt, tay nắm tay, kể cho nhau bao chuyện vui buồn trải qua trong nửa thế kỷ phong ba bão táp.
- Lần thứ nhất thấy hình ảnh Bác “Quần áo nâu sồng như một lão nông”. Lần thứ hai thấy Bác “Giọt nước mắt rơi trên những cánh đồng”. Lần thứ ba thấy “bước chân Người rất khẽ - Sợ làm đau cây lúa quê nghèo”. Và lần thứ tư “… thấy Bác không vui”.
Em nhớ anh! / Nhưng không phải là em của tuổi hai mươi nhớ về anh của mối tình đầu / Cũng không phải là anh của chuyện tình dở dang ngày nọ/ Em nhớ về anh của một ngày xa xôi nào đó / Bình yên bên em tay dắt những thiên thần...
Anh sắp đi xa, và thời gian quay lại hầu như chưa biết được. Em không thể nói rằng “Anh đừng đi, hãy ở lại bên em”. Em hiểu anh cần gì, muốn gì.
- Để xảy ra sai phạm như vậy là không thể chấp nhận và càng không thể chấp nhận nếu sự việc lại rơi vào im lặng. Người làm sai không bị xử lý, chính quyền không xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho nạn nhân là coi thường nhân dân, coi thường dư luận.
Rồi hôm nay anh đã vô tình đạp đổ tất cả trong hơi men, trong phút bốc đồng nhất thời của một thằng con trai xa vợ. Anh đã đi tìm vui ở “khu đèn đỏ”...
Thời gian tải trang 0.102175 giây
Bộ nhớ sử dụng 2.8717 MB